Điều đáng tránh nhất là suy nghĩ:
“Con phải có bằng đại học, học ngành nào cũng được.”
Vì “vào được đại học” và “học được đến tốt nghiệp rồi có nghề” là hai chuyện khác nhau.
Nếu một bạn học lực trung bình vào một chương trình quá nặng chỉ vì gia đình muốn có chữ đại học, rủi ro có thể là:
học lại nhiều môn;
stress;
kéo dài thời gian học;
tốn thêm học phí;
cuối cùng vẫn không xây được năng lực nghề rõ ràng.
Trong khi một chương trình cao đẳng tốt có thể cho:
nhiều thời gian thực hành hơn;
thời gian học ngắn hơn;
chi phí thấp hơn;
cơ hội đi làm sớm;
khả năng liên thông các đại học lớn sau này.
Nhưng cũng không nên làm ngược lại:
“Học trung bình thì thôi, đừng học đại học.”
Có rất nhiều học sinh phổ thông chỉ ở mức trung bình nhưng khi vào đúng ngành lại phát triển rất tốt.
Điều phụ huynh cần xem là:
Con học trung bình vì năng lực, vì thiếu động lực hay vì chưa gặp đúng thứ mình quan tâm?
Sau đó so:
đại học cụ thể vs cao đẳng cụ thể, không phải so hai ngành hay hai trường chung chung.
Câu hỏi đúng là:
“Con phù hợp với kiểu đào tạo nào để phát huy tối đa năng lực học tập, và theo đuổi đam mê?”
không phải:
“Bằng nào nghe tốt hơn?”

