Câu hỏi này không nên bị hiểu thành:
“Đại học tốt hơn hay cao đẳng tốt hơn?”
Mà nên hiểu là:
“Với hoàn cảnh tài chính hiện tại, lựa chọn nào giúp mình tiếp tục học mà không đẩy gia đình vào áp lực quá lớn?”
Nếu học phí đại học mỗi năm quá cao, cộng thêm tiền trọ, sinh hoạt, đi lại và các chi phí phát sinh, thì việc em thấy ngại hoặc thấy có lỗi với bố mẹ là rất dễ hiểu. Rất nhiều em không sợ học, mà sợ nhìn bố mẹ phải vay mượn hoặc gánh một khoản nợ lớn trong khi so sánh với mức lương các em khi ra trường, quyết định hay băn khoăn của các em cũng là điều dễ hiểu.
Vì vậy, qua cao đẳng không tự động là đi xuống. Nó có thể là một lựa chọn hợp lý nếu:
ngành đào tạo vẫn gần với hướng em muốn đi;
học phí nhẹ hơn rõ rệt;
chương trình thực hành tốt;
có cơ hội liên thông hoặc đi làm sớm;
giúp gia đình bớt áp lực tài chính.
Ngược lại, nếu em chỉ đang lo lắng nhất thời nhưng trường đại học đó có học bổng, hỗ trợ tài chính, vay học tập, hoặc gia đình vẫn xoay được và có các khoản vay tài chính học tập từ các ngân hàng thì gia đình nên ngồi với nhau để trao đổi rõ ràng để có cái nhìn chính xác hơn.
Điểm quan trọng nhất là:
Đừng giữ đại học chỉ vì sĩ diện.
Và cũng đừng bỏ đại học chỉ vì hoảng loạn.
Hãy tính bài toán thật:
Tổng chi phí 1 năm là bao nhiêu? Gia đình chịu được mức nào? Phương án cao đẳng có thực sự tốt hơn không?
Nếu câu trả lời là cao đẳng giúp em tiếp tục học tốt hơn, ít áp lực hơn, và vẫn còn đường nghề nghiệp phù hợp phía trước, thì đó là một quyết định trưởng thành, không phải thất bại.

