Về cơ bản, cả hai phía đều có thứ bên kia không có.
Con hiểu:
mình thích gì;
năng lực cá nhân và khả năng theo đuổi đam mê;
muốn có một cuộc sống như thế nào.
Phụ huynh lại thường hiểu hơn về:
con đường nghề nghiệp & lương sau khi con tốt nghiệp;
khả năng thật sự của con, như chịu đựng áp lực;
khả năng chịu đựng áp lực công việc;
các yếu tốvề môi trường vĩ mô có thể ảnh hưởng đến nghề nghiệp và thu nhập;
hậu quả của những quyết định dài hạn.
Vì vậy đây không nên là cuộc đấu:
“Con thích” vs “bố mẹ biết con có theo đuổi được hay không.”
Mà cả phụ huynh lẫn con hãy biến nó thành một bài kiểm chứng.
Nếu con nói muốn học Thiết kế, Truyền thông, Game, Văn hóa học hay một ngành phụ huynh thấy rủi ro, hãy yêu cầu con trả lời:
Con có biết mình sẽ học gì không?
Sau khi tốt nghiệp con sẽ làm gì?
Portfolio/kỹ năng nào con cần có?
Mức độ cạnh tranh nghề nghiệp ra sao?
Thu nhập thực tế?
Các mặt tối của công việc như tăng ca (OT) ...?
Nếu kế hoạch A không thành thì kế hoạch B là gì?
Ngược lại, nếu bố mẹ muốn một ngành “ổn định”, phụ huynh cũng nên trả lời:
Định nghĩa về "ổn định" dựa trên dữ liệu nào?
Con có học nổi không?
Con có muốn làm nghề đó không?
Quyền quyết định của con nên đi cùng trách nhiệm tìm hiểu.
Vai trò tốt nhất của phụ huynh là không chọn thay, nhưng cũng không đứng ngoài.

